Nội dung chính
Ở tuổi 32, tôi đã chán nản trước những ánh mắt dò xét và quyết định lấy chồng nhanh hơn 20 năm tuổi mình.
Áp lực tuổi 32 và quyết định hôn nhân
Tôi 32 tuổi, một độ tuổi mà xã hội thường ngầm hỏi: “Khi nào lấy chồng?”. Mỗi câu hỏi như một nhát dao nhẹ, chạm vào tâm hồn. Theo khảo sát 2023 của Viện Nghiên cứu Gia đình, 27% phụ nữ trên 30 cảm thấy áp lực gia đình trong việc kết hôn. Mẹ tôi không ngừng nhắc nhở: “Có tuổi rồi, không lấy sớm sau này khổ.” Bố ít lời nhưng cũng thỉnh thoảng ném vào tôi câu: “Có tuổi rồi, không lấy chồng sớm sau này khổ.”
Gặp gỡ người đàn ông hơn 20 tuổi
Một ngày mẹ giới thiệu tôi với một người đàn ông hơn 20 tuổi so với tôi, đã ngoài 50, giàu có, có nhà cửa và sự nghiệp ổn định. Ban đầu tôi phản đối mạnh mẽ vì khoảng cách tuổi tác quá lớn, nhưng mẹ khéo léo dặn: “Tuổi tác không quan trọng, quan trọng là anh ấy có tiền, có trách nhiệm, lo được cho con.”
Anh xuất hiện lịch sự, không khoe khoang nhưng rõ ràng là người có khả năng tài chính vững mạnh. Anh chia sẻ về quá khứ: vợ cũ mất bệnh vài năm trước, không có con. Chúng tôi chỉ gặp nhau trong vòng ba tháng – thời gian đủ để tôi cảm thấy an tâm, nhưng chưa đủ để nảy sinh tình cảm sâu sắc.
Đêm tân hôn và bức ảnh bất ngờ
Ngày cưới diễn ra nhanh chóng, tôi khoác áo cưới trong lòng trống rỗng. Đám cưới chỉ là một buổi lễ ngắn gọn, người ta chúc phúc vì tôi lấy được “chồng giàu”.
Đêm tân hôn, khi căn nhà rộng lớn chỉ còn hai người, anh không vội vã mà bảo tôi chờ một lát. Khi quay lại, anh đặt trên bàn một bức ảnh – hình vợ cũ của anh, người đã đồng cam cộng khổ suốt những năm tháng tuổi trẻ. Anh nhẹ nhàng giải thích: “Trong nhà này sẽ có bàn thờ của cô ấy cùng bố mẹ vợ cũ. Tôi không thể bỏ rơi họ.”

Thay vì phản đối, tôi chỉ ngồi im lặng, cổ họng nghẹn cứng lại. Anh tiếp tục: “Vợ cũ đã không còn, nhưng tôi muốn duy trì lễ cúng để tôn trọng quá khứ và các bậc phụ huynh. Đây là cách tôi thể hiện trách nhiệm và sự tử tế.”
Rồi anh đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm, số tiền trong đó khiến tay tôi run. “Đây để em yên tâm. Nếu có con, tài sản của anh sẽ để lại cho mẹ con em,” anh nói. Tôi cảm nhận một sự an toàn tài chính, nhưng đồng thời nhận ra hôn nhân này không dựa trên tình yêu cuồng nhiệt.
Sự lựa chọn giữa tình yêu và sự ổn định
Đêm đó, tôi ngồi trước bức ảnh, không ghen, không giận, chỉ cảm thấy lòng trống rỗng. Tôi nhận ra mình đã lấy một người đàn ông đã trải qua hầu hết cuộc đời, mang theo cả yêu thương lẫn mất mát. Anh không hứa hẹn một tình yêu lãng mạn, nhưng anh cung cấp sự ổn định, một lời cam kết tài chính rõ ràng. Khi tôi thắp nén hương đầu tiên, khói hương lan nhẹ, tôi tự hỏi: “Liệu hôn nhân có thể bắt đầu bằng sự tử tế thay vì đam mê?”
Ở tuổi 32, tôi đã mệt mỏi vì tìm kiếm tình yêu trong khi thời gian cứ trôi. Có lẽ câu trả lời không phải là “tình yêu hay tiền bạc” mà là “điều gì mang lại an tâm cho cả hai phía”.
—
Bạn đã từng đối mặt với áp lực gia đình trong quyết định hôn nhân? Hãy chia sẻ cảm xúc của mình ở phần bình luận và cùng nhau tìm ra cách cân bằng giữa tình yêu và trách nhiệm.