Nội dung chính
“Cảm ơn” – hai chữ ngắn gọn khiến tôi cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên lạnh lẽo.
Câu chuyện tình yêu từ khi còn trẻ
Tôi gặp người chồng sau khi tốt nghiệp cấp ba và sang Nam làm công nhân. Hai chúng tôi cùng làm trong một xưởng, cùng tăng ca, cùng ăn những bữa cơm rẻ tiền. Tình cảm nảy sinh một cách tự nhiên, không hề có kế hoạch.
Giai đoạn hôn nhân và áp lực vô sinh
Ba năm chung sống, hạnh phúc chỉ kéo dài ngắn ngủi. Tôi không thể mang thai, áp lực vô sinh khiến tôi tự trách bản thân và cố gắng làm mọi thứ tốt hơn cho chồng. Tôi từng nói: “Chỉ cần vợ chồng mình thương nhau, có con hay không cũng không quan trọng.” Anh chỉ im lặng.
Mối quan hệ với gia đình chồng
Ban đầu mẹ chồng quan tâm, nấu thuốc bổ cho tôi. Nhưng dần dần, bà nghi ngờ tôi tránh thai và một lần thẳng thừng nói: “Cô đúng là loại gà chỉ biết ăn mà không biết đẻ trứng.” Khi tôi mong chồng can thiệp, anh chỉ thở dài: “Mẹ cũng vì lo cho gia đình thôi, em chịu khó nhịn một chút đi.” Khoảnh khắc ấy, tôi cảm nhận sự cô đơn trong chính hôn nhân của mình.
Sự phản bội và quyết định ly hôn
Sau khi khám sức khỏe, kết quả cho thấy tôi không có tinh trùng – một thực tế đau đớn mà tôi giấu kín. Không lâu, một phụ nữ mang thai đến nhà, thông báo rằng đứa bé cần một gia đình trọn vẹn. Tôi nhận ra chồng đã phản bội và ngay lập tức mở lời ly hôn. Tôi không níu kéo, chỉ yêu cầu một khoản bồi thường công bằng.
Đêm tân hôn và tin nhắn cuối cùng
Chồng tái hôn. Khi tiệc tân hôn kết thúc, tôi gửi tin nhắn chúc: “Dù hôn nhân chúng ta đã đổ vỡ, tôi vẫn mong anh hạnh phúc, chúc anh bạc đầu giai lão bên người mới.” Anh trả lời nhanh chỉ bằng hai chữ: “Cảm ơn.” Cảm giác lạnh người tràn ngập. Tôi tiếp tục gửi ảnh kết quả khám bệnh, trên đó ghi rõ “không có tinh trùng”.

Bài học và hướng đi mới
Rất nhiều người cho rằng tôi tàn nhẫn. Thực tế, tôi đã học cách yêu thương bản thân, không còn sống để làm hài lòng người khác. Theo thống kê của Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội (2022), tỉ lệ ly hôn ở Việt Nam đạt 2,5/1000 người, cho thấy vấn đề này không hiếm. Việc buông bỏ không đồng nghĩa với tha thứ, mà là cho phép mình tiến về phía trước.
Hiện tại, tôi sống bình yên hơn, tập trung vào việc phát triển bản thân và chăm sóc sức khỏe tinh thần. Tôi tin rằng hạnh phúc thực sự sẽ đến khi tôi xứng đáng với nó.